Mình và ta trong Việt Bắc của Tố Hữu

()

Đang tải…

Mình và ta trong Việt Bắc của Tố Hữu

Đề 51. Mình và ta trong Việt Bắc của Tố Hữu.

Bài làm

Sử dụng kết cấu đối đáp quen thuộc cửa ca dao, dân ca, bài thơ Việt Bắc đưa người đọc vào một thế giới trữ tình với những tiếng “mình”, tiếng “ta” tha thiết, ngọt ngào. Sử dụng đại từ nhân xưng “mình” và “ta” như là hiện thân của chủ thể trữ tình để giãi bày cảm xúc vói nhiều sắc thái, chuyển hoá đa dạng, Tố Hữu đã sáng tạo nên những hình tượng thơ ca đặc sắc.

Trong cuộc chia tay đầy lưu luyến giữa người cán bộ cách mạng và Việt Bắc, tình nghĩa sâu nặng, những hoài niệm, ước vọng, đồng vọng, tin tưởng được bộc lộ trong lời tâm tình giữa “mình” và “ta”. Mình vói ta có lúc là hai mà có khi lại hoà làm một. Từ “mình” trong tiếng Việt có thể dùng để chỉ nhân xưng ngôi thứ nhất, tức là chi bản thân người nói; nhưng cũng có thể được dùng để chỉ nhân xưng ngôi thứ hai, ở trường họp này, từ “mình” chỉ người bạn đời, người vợ hoặc chồng với sắc thái biểu cảm gần gũi, đầy trìu mến. Từ “mình” trong Việt Bắc chủ yếu được dùng theo nghĩa thứ hai. Trong lòi đối đáp, có khi “mình” là người đi – người cán bộ cách mạng (Mình về mình có nhớ ta; Mình về có nhớ chiến khu,…), song cũng có khi chỉ người ở lại, là người Việt Bắc (Ta về, mình có nhớ ta). Và thật đặc biệt là “mình” ờ nhiều trường hợp vừa là kẻ ở vừa là người đi: Mình về mình có nhớ không; Mình đi, mình có nhớ mình; Mình đi, mình lại nhớ mình. Chủ thể và đối tượng như thế không còn khoảng cách nữa mà chuyển hoá, hòa nhập vào nhau tạo nên sự đa nghĩa, gọi ra nhiều chiều cảm xúc.

Xem thêm  Bài toán liên quan đến chuyển động của electron trong điện từ trường, chủ đề hiện tượng quang điện, trong đề thi THPTQG môn Vật Lý

Có thể thấy trong Việt Bắc, tác giả phân thân và hoá thân vào “ta” để giãi bày “mình”, và ngược lại. Từ “ta” được dùng để chỉ ngòi thứ nhất: có khi là chỉ người ở lại (Mình về mình có nhớ ta), có khi lại chỉ người đi {Ta đi ta nhớ những ngày; Ta về, mình có nhớ ta,..). Cũng có khi từ “ta” dùng để chi chung chúng ta: Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh; Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây; Lòng ta ơn Bác đời đòi,…

Như vậy, “ta” là “mình” và “mình” cũng là “ta”, “ta” – “mình” hoán đổi, khi phân khi hợp, quấn quýt không rời. Đó cũng là mối ân tình bền chặt mà tác giả bài thơ Việt Bắc muốn gửi gắm.

An Miên

https://hoc360.net/phan-tich-tac-pham-cha-con-nghia-nang-ho-bieu-chanh/
https://hoc360.net/phan-tich-truyen-ngan-hai-dua-tre-thach-lam/

Thấy bài viết hay hãy đánh giá làm động lực cho chúng tôi bạn nhé

Chọn số sao muốn đánh giá

Xếp hạng trung bình / 5. Số lượng đánh giá:

Chưa có đánh giá nào cho bài viết. Bạn hãy đánh giá để làm người đánh giá đầu tiên cho bài viết này

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.