Kể một chuyện xảy ra làm em nhớ mãi – Bài văn chọn lọc lớp 8

Loading...
()

Đang tải…

Kể một chuyện xảy ra làm em nhớ mãi

_____________________________BÀI SỐ 104_________________________

Một chuyện xảy ra làm em nhớ mãi

Kể một chuyện xảy ra làm em nhớ mãi

BÀI LÀM

Em tôi là một cậu bé rất thông minh, học giỏi nên dường như bố mẹ tôi cưng chiều nó hơn tôi. Ý nghĩ ấy làm tôi tức không thể nào chịu được. Mà quả thật như vậy. Tết vừa rồi bố tôi mua cho nó một cái ô tô chạy bằng pin mới cứng, còn tôi thì chẳng có gì. Bố bảo “Hai chị em cùng chơi chung!”. Nhưng tôi là con gái thì tôi chơi ô tô làm gì! Đó là một lẽ, nhưng ngay cả những lần hai chị em cãi nhau, bô mẹ chỉ mắng mỗi mình tôi. Có lúc tôi thắc mắc thì mẹ dịu dàng:

– Con là con gái, lại là chị thì cần phải nhường nhịn, chứ ai lại chấp với em từng li từng tí như vậy. Với lại em nó vẫn còn bé, tính nó trẻ con hay trêu chọc, con đừng chấp.

Mẹ nói như vậy nhưng tôi vẫn hậm hực. Tôi nghĩ thầm trong bụng “Mẹ lại bênh nó rồi. Suốt ngày lúc nào cũng em còn bé… còn bé”.

Cho tới một hôm, chuyện đã xảy ra đúng vào tuần qua. Sáng hôm đó, tôi moi tiền ở con lợn ra 10.000 đồng định bụng chiều nay sẽ khao lũ bạn vì tôi vừa được điểm rất cao trong kì thi giữa học kì. Tôi cẫn thận cất tiền vào một chỗ rồi vội vã đi học bài. Đến trưa, trước khi đi nấu cơm tôi kiểm lại tiền để chốc nữa sẽ đi qua chợ mua các thứ mang tới lớp. Nhưng tiền tôi để ở bao kiểm tra đã không cánh mà bay. Tôi sửng sốt dốc cả bao kiểm tra ra, cẩn thận tìm lại một lần nữa, rồi tôi tìm khắp cả trong cặp vẫn chẳng thấy đâu. Rõ ràng tôi đã bỏ tiền vào trong cặp mà, hay là… hay là em tôi đã lấy. Đúng rồi, nhà chỉ có hai chị em mà nó thì học ở trên gác xép, nơi tôi để cặp, còn tôi học dưới nhà. Vậy không nó thì còn ai vào đây, chẳng lẽ tiền có cánh mà bay ra khỏi túi tôi à?

Xem thêm  Đề kiểm tra HK1 – Môn Toán 8 – Phòng GD&ĐT Đan Phượng – Mã đề 012405

Nghĩ thế, tôi vội vã chạy lên, tức tối quát:

– Hùng! Mày lấy tiền của tao phải không?

– Không… em… em! Nó ngơ ngác ngẩng -lên nhìn tôi, đôi mắt to tròn ngạc nhiên.

Tôi nhìn nó đầy giận dữ:

– Thế không mày thì ai vào đây, nhà chỉ có hai chị em. Không lẽ có ma à.

– Không! Em không lây thật mà.

– Mày nói dối. Là một lớp trưởng ở trường tỏ vẻ gương mẫu mà không ngờ về nhà mày lại thế. xấu ơi là xấu. Tao tưởng bố mẹ chiều mày vì mày ngoan, học giỏi. Ngoan mà đi lấy trộm tiền của người khác.

Tôi măng như tát nước vào mặt nó, mắng nó với tất cả sự bực tức, ghen tị bây lâu nay. Còn nó, nó chợt cúi xuống bàn bật khóc, mắt đỏ hoe. Mặc kệ, tôi vẫn nói, lòng tôi thầm nghĩ: “Nước mắt cá sấu ấy mà!”.

– Tiền đâu, đưa đây cho tao!

Nó vẫn im lặng thút thít khóc, trông gương mặt lì lì mà ghét. Được, tôi sẽ về mách bố cho nó biết tay!

Trưa hôm ấy, khi bố tôi về tôi đã ấm ức kể hết với bố: nào là nó đã lấy tiền của tôi, tôi bảo nó còn chối và không đưa cho tôi. Bố nghe vậy chắc giận lắm vì lâu nay bố vẫn nghiêm khắc với khuyết điểm của các con. Bố gọi nó xuống rồi hỏi nó, vẻ giận dữ:

Xem thêm  Đề thi chọn học sinh giỏi Tiếng Anh 8 – Mã đề 122011

– Hùng! Tại sao con lại lấy tiền của chị?

– Con không lấy… không lấy mà bố! Nó lấm lét nhìn bố, giọng có vẻ oan ức lắm.

– Không lấy thì ai vào đây? Bố quát:

Loading...

– Có phải mày lấy tiền đi chơi điện tử không hả? Con trai chúng mày là suốt ngày đam mê trò chơi ấy, chẳng có ích gì cả.

Nó không nói gì, chắc bố càng tin lời của tôi là đúng. Bố bực tức lấy roi đánh nó, vừa đánh vừa quát.

– Ai dạy con như thế hả. Bố có để cho con thiếu cái gì đâu mà con làm thế hả?

Đứng ở trong bếp, tôi cũng thấy thương nó một ít, nhưng vì sự ghen tức với

nó bấy lâu nên tôi lại thấy rất hả hê. Vừa lúc ấy mẹ tôi đi làm về, mẹ khẽ hỏi tôi:

– Có chuyện gì vậy?

– Dạ, bởi em Hùng lấy tiền của con, bố biết bố đánh cho em một trận.

– Vậy à?

Thế rồi mẹ vội vã dựa xe ngoài sân để vào nhà. Mẹ bỗng gọi tôi.

– Có phải tiền của con đây không? Tờ mười nghìn mới cứng rơi ra ở sân đây này.

Tôi giật mình và chợt nhớ lại: “Ừ nhỉ! Bây giờ mình mới nhớ ra, lúc đó mình kẹp tiền vào quyển vở rồi ra sân học bài, chắc mình đã đánh rơi. Thế mà cứ đinh ninh rằng ở trong bao kiểm tra”. Tôi chợt nhớ lại mình đã nói với em thế nào, đã hả hê vô cùng khi em bị đánh. Sự hối hận vô cùng dâng lên trong tôi. Tôi vội vã chạy lên nhìn Hùng lí nhí:

Xem thêm  A Closser Look 2 – trang 29 Unit 9 Natural Disasters? Sách Giáo Khoa Tiếng Anh 8 mới

– Hùng, chị… chị xin lỗi nhé… Chị đã.. Hùng nhìn tôi nhoẻn cười.

– Chị… chị không có lỗi gì. Chẳng qua chị quá giận mới nói với em như vậy.

– Ôi! Em chị…

Tôi ôm Hùng vào lòng sung sướng vô cùng. Vậy mà đã có lúc tôi đã hiểu lầm em, tôi thật đáng trách vô cùng. Bây giờ tôi mới hiểu lời mẹ nói: “Em con tuy đôi lúc trêu chọc nghịch ngợm nhưng vì nó trẻ con nôn con không nên chấp”.

Đó là một sự kiện đáng nhớ xảy ra trong tuần mà tôi không quên được.

(Phạm Thị Ngọc – Trường THCS Trần Đăng Dinh, Nam Định).

Kể một chuyện xảy ra làm em nhớ mãi

TẢI VỀ FILE

>> Xem thêm :

+

Thấy bài viết hay hãy đánh giá làm động lực cho chúng tôi bạn nhé

Chọn số sao muốn đánh giá

Xếp hạng trung bình / 5. Số lượng đánh giá:

Chưa có đánh giá nào cho bài viết. Bạn hãy đánh giá để làm người đánh giá đầu tiên cho bài viết này

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *