Kể về một lần mắc lỗi của em – Bài văn chọn lọc lớp 8

Loading...
()

Đang tải…

Kể về một lần mắc lỗi của em

_____________________________BÀI SỐ 99_________________________

Kể về một lần mắc lỗi của em.

Kể về một lần mắc lỗi của em

BÀI LÀM 1:

Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: “Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi”. Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất – mẹ tôi, buồn lòng… Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: “Con học bài kĩ lắm rồi”. Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: “Con chưa học bài hôm qua” sao? Không, nhất định không.

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý “Mình thử nói dối mẹ xem sao”. Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí “Con chào mẹ”. Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: “Có việc gì thế con”? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”… Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.

Tôi “dạ” khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: “ổn rồi, mọi việc thế là xong”. Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy “róc rách” trên kẽ lá. Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển “Truyện về con người” chưa đọc, mình đọc thử xem”. Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện “lỗi lầm” chăng! “…Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình”. Tôi suy ngẫm: “Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?”. Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và… chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: “Con xin lỗi mẹ” đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.

Xem thêm  Unit 7. Pollution – Bài tập bổ trợ và nâng cao Tiếng Anh lớp 8 (Phần 1)

Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.

Quách Trí Dũng, Trường phổ thông Amsterdam Hà Nội.

Kể về một lần mắc lỗi của em

BÀI LÀM 2

Ba mẹ đã đi làm. Bé Ti đi nhà trẻ. Nhà vắng tanh. Tôi đi tới đi lui, nhấm nháp từng hạt ngô luộc, lòng thư thái.

– Bình ơi, ra chơi đá bóng với tụi tao nào!

Tôi lao nhanh ra sân, chẳng cần suy nghĩ. Việc gi chứ đá bóng thì tôi chẳng từ chối. Từ khi đội tuyển bóng đá Việt Nam thi đấu với các nước Đông Nam Á tại Thái Lan, bọn con gái chúng tôi không hiểu sao cũng trở thành những kẻ hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt. Chúng tôi thường rủ nhau đá bóng, dù rằng… chẳng hiểu luật chơi là gì.

Chúng tôi cười như nắc nẻ với quả bóng tròn lăn từ chân đứa này sang đứa khác. Nhỏ Hà mặt đỏ bừng, sung sướng vì được phong tặng danh hiệu “thủ môn số một”, đang căng thẳng chờ đợi cú phạt của tôi. Tôi sút một cú thật mạnh, bóng lọt vào khung thành đối phương, bay vèo qua cả cửa sổ và lọt… vào phòng ngủ của mẹ “Xoảng, xoảng…” Trời ơi! Cái gì thế kia? Tôi lao vào nhà. Dưới đất là những mảnh vở hồng hồng trong suốt của chiếc bình pha lê. Chiếc bình cắm hoa quý giá của mẹ. Đó là món quà ba mang về tận đâu đâu sau một chuyến công tác xa để tặng mẹ nhân ngày sinh nhật. Mẹ quý nó lắm. Thế này thì làm sao tránh khỏi một trận đòn “quắn đít”.

Xem thêm  Đề KSCL học kì I môn toán 8 thành phố Thái Bình năm 2019-2020

Lũ bạn nhao nhao an ủi. Tôi ngồi phệt xuống đất, xua tay:

– Thôi, tụi bay về đi, để tao tự lo liệu đấy.

Bao ý nghĩ quay cuồng trong đầu óc tôi. Vừa giận mình, vừa lo, vừa sợ, vừa quay quắt vì bất lực. Biết làm sao bây giờ. Giá mà mình lo học bài, giá mà mình lo quét dọn dẹp cho mẹ, giá mà mình… ôi thôi, trăm ngàn cái “giá như” đay nghiến tôi. Dù sao cơ sự cũng đã thế này rồi, phải tìm cách đối phó thôi.

Tôi nhanh chóng “thu dọn chiến trường”. Những mảnh vỡ được phi tang trong chốc lát. Chưa đủ, phải làm sao để khi mẹ về, mẹ cảm thấy hài lòng, cửa nhà sạch sẽ, mọi việc đâu vào đấy. Nếu không thì nỗi nhọc mệt sau giờ làm việc cộng thêm với cơn nắng gay gắt buổi ban trưa… Chao ôi! Ai mà   biết được cơn thịnh nộ của mẹ sẽ trút lên đầu tôi những gì…. “A! Phải rồi. Sao mình ngốc thế không biết. Cứ đổ lỗi cho con Miu, thế là xong”. Tôi yên tâm hơn, đợi mẹ về.

Chuông đồng hồ thong thả gõ mười một tiếng. Tiếng chuông đồng hồ hôm nay sao cũng lạnh lùng, đầy vẻ đe dọa thế kia. Tiếng xe cạch cạch ngoài ngõ. Tôi chạy ra, cười méo mó:

Loading...

– Mẹ… hôm nay mẹ có mua cá thu cho bé Ti không?

Mẹ lau những giọt mồ hội lấm tấm trên trán:

– Có đấy, con rửa sạch giúp mẹ.

Tôi nhanh nhảu lấy dép cho mẹ, pha nước và sốt sắng:

– Mẹ để con làm đồ ăn cho.

Mẹ nhìn tôi thật nhanh, thoáng ngạc nhiên. Có lẽ mẹ không hiểu tại sao hôm nay con gái mẹ lại ngoan đến thế.

Xem thêm  Phân tích giá trị của việc sử dụng từ địa phương trong câu thơ sau: Nỗi niềm chi rứa Huế ơi!/ Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên. (Tố Hữu) – Bài văn chọn lọc lớp 8

Nhìn mẹ vất vả với cái bếp lò đỏ rực. Tôi vội vã lấy quạt xuống quạt cho mẹ. Lại một cái nhìn nữa, có phần thắc mắc hơn trước.

– Bình ơi, lấy mấy đóa hoa hồng mẹ mới mua cắm vào bình cho mẹ đi.

Ngần ngừ một giây. Mẹ lại ngước nhìn tôi, tin yêu và dịu dàng đến lạ lùng. Lời nói dối mắc nghẹn lại ở nơi cuống họng, không thốt được nên lời. Tôi không có quyền, đúng vậy, tôi không thể nào đi phụ lòng tin của mẹ, lừa dối mẹ. Thà rằng bị một trận đòn để gìn giữ lòng tin yêu nơi mẹ. Tôi thu hết can đảm, thú tội:

– .. đã làm vỡ rồi… mẹ ạ.

Mẹ đứng phắt dậy, quắc mắt lên và toan nói một điều gì đó. Có lẽ là một lời quở mắng. Nhưng mắt mẹ bỗng dịu xuống, không còn sự giận dữ mà là tiếc nuối, xót xa và thương cảm:

– Con đã dũng cảm nhận lỗi. Thế là quý lắm rồi. Nhưng con nay đã lớn. Nhẹ nhàng, cẩn thận, ý tứ là những đức tính cần phải có của một người con gái. Nếu con thiếu những điều này thì sẽ còn nhiều việc tai họa khác nữa xảy ra, có khi không thể cứu vãn được nữa đó con ạ.

Tôi lặng !ẽ vào phòng và lau vội những giọt nước mắt. Mẹ ơi! Mẹ yêu quý của con. Sự dịu dàng của mẹ đã giúp con không chạm phải sai lầm tiếp theo: Sự nói dối. Và sự tha thứ, sự phân tích phải trái của mẹ đã dạy cho con biết những gì con cần phải có. Con sẽ cố gắng để được như mẹ, mẹ yêu quý ạ! Con sẽ không bao giờ là đứa con gái nghịch ngợm và lí lắc nữa đâu.

Tôi xuống bếp, cần thận dọn cái này, cất cái kia, lau cái nọ giúp mẹ. cố găng làm tất cả công việc bếp núc trong im lặng và cẩn thận. Bất chợt tôi ngước mắt lên và bắt gặp mẹ đang nhìn tôi mỉm cười, nụ cười hiền dịu, âu yếm và hạnh phúc. Tôi chạy lại, sà vào lòng mẹ, rúc đầu vào ngực mẹ, y như hồi bé:

– Ứ… mẹ làm con mắc cỡ.

Kể về một lần mắc lỗi của em

TẢI VỀ FILE

>> Xem thêm :

+

Thấy bài viết hay hãy đánh giá làm động lực cho chúng tôi bạn nhé

Chọn số sao muốn đánh giá

Xếp hạng trung bình / 5. Số lượng đánh giá:

Chưa có đánh giá nào cho bài viết. Bạn hãy đánh giá để làm người đánh giá đầu tiên cho bài viết này

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *